Cạm bẫy đời thường

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Sưu tầm
Người gửi: Phạm Giang Nam (trang riêng)
Ngày gửi: 11h:22' 08-01-2009
Dung lượng: 79.0 KB
Số lượt tải: 7
Số lượt thích: 0 người
Truyện ngắn
Cạm Bẫy Đời Thường

Những dòng nhật ký, từng câu từng chữ, nhẹ nhàng ve vuốt, giống như cái bẫy giăng ra bằng những sợi tơ, mềm mại, dẻo dai, cái lồng sơn son thếp vàng, nhưng không lối thoát. Làm sao có thể tránh khỏi khi được vuốt ve với bàn tay nhung, được thì thầm bằng giọng nói êm ái nhả ra từng câu hoa mỹ? Người phụ nữ dí ngọn bút chì xuống trang giấy chi chit những nét dọc ngang. Bức tường vỡ từng viên gạch, từng tảng vôi , không còn chất xúc tác, tất cả rồi cũng thành như tro bụi, như hình hài kia, như đám tang đi lặng lẽ, người thiếu phụ trong hình, khuôn mặt cười tươi, đôi mắt thăm thẳm đó chứa bao nhiêu đớn đau, điều gì đã làm cho cô không còn thiết sống? Còn quá trẻ để thấy cuộc đời hãy còn nhiều hy vọng, chưa đủ già để nếm hết bệnh tật và nỗi cô đơn . Khởi điểm bằng những thăm hỏi ân cần, vu vơ, chuyện trời trăng mây nước, trong quyển nhật ký dầy, mở ra những trang đầu tiên. - Ngày ra sao ? - Không vui - Chuyện gì làm không vui ? - Chị bạn trong sở chết bất ngờ - Tai nạn ? - Vâng, tai nạn. - Chị ấy có quen thân không ? - Không thân, nhưng không sơ. - Taị sao lại buồn thế? - Nghĩ đến cuộc đời, sự sống mong manh - Ai cũng phải qua một lần, chết không đáng sợ - Nhưng cái chết thật phi lý - Có cái chết nào lại không phi lý ? - Chết già, chết khi không còn hưởng thi vị cuộc sống - Thế cuộc sống có thi vị không ? - Sao lại hỏi thế ? - Có muốn cuộc sống thêm thi vị không ? - Muốn thì sao? Không muốn thì sao ? - Muốn...thì...thì ...gọi bằng em nhé - Khiếp, tán đấy à ? Tán thật nhẹ nhưng thấm sâu, bằng tầng số rung cảm cao độ, thật tuyệt vời, sóng vi ba len lõi, chìm tận đáy. Hình dung người thiếu phụ, thành công trên sự nghiệp, vững vàng trong đời sống, nhưng bản chất vẫn là đàn bà, đang khát khao, thèm thuồng sự chăm sóc, chú ý, được săn đón bằng những lời lẽ tế nhị, bằng vuốt ve mượt mà, tán tỉnh khéo léo, lời lẽ như mật ngọt, như hương hoa, như hình ảnh trái cấm chín mùi đẹp đẽ quyến rũ trên cành cao, chỉ vần giơ tay ra với. Cuốn tập mở ra trước mặt, như từng đoạn phim đang quay chậm lại, từng câu từng chữ. Cả hai ngồi im lặng. Người phụ nử nhỏ nhắn, nét mày cau, thanh tú, trông bà rất trẻ, chỉ có những ngón tay gầy guộc, tố cáo cho số tuổi đời không hiện ra trên khuôn mặt, giọng nói êm ái diụ dàng. Cả người bà nhìn rất mong manh, như kêu gọi, đợi chờ đợi sự che chở. Không thể hình dung cái tiềm lực ẩn chứa trong cái vỏ mỏng manh, trên thân thể gầy gò đó. Đôi bàn tay thon thả, những ngón nhỏ dài đang nắm chặt cây bút chì, hành động biểu lộ một sự kìm hãm cơn sóng cuộn trong lòng, Bà nhẹ nhàng lật từng trang, đọc từng dòng chữ, từng lời lẽ chứa đựng tâm tư của người phụ nữ vắng mặt kia. Người đàn ông nét mặt cương nghị, mấy nếp nhăn cuối mắt, tia nhìn như đang long lanh trêu ghẹo, nhưng ánh sắc bén, lạnh ngắt như dao, ánh mắt có thể cắt đối phương thành hai mảnh chỉ bằng một cái liếc nhìn, những ngón tay vuông vắn đặt trên bàn, thế ngồi vững chắc, đang chăm chú nghe . - Em ơi ! - Em đây. - Hôm nay đi làm có mệt không ? - Vâng, mệt lắm anh ạ - Thế thì em đi ngủ sớm đi , không nói chuyện nhiều hôm nay nhé. - Vâng, em sẽ đi ngủ đây - Anh ru em nhé - Không cần đâu anh ạ - Không, anh cứ ru ...Ngủ đi mộng vẫn ...Em ơi ngủ chưa ...anh hôn em nhé, ngủ ngon, my darling. - Em ơi ! - Anh gọi em ? - Thế anh gọi ai ? - Giời ạ ! Ý của em là, anh muốn bảo em điều gì đó mà. - Thật không ? Nếu Anh chỉ muốn ... - Muốn gì anh ? - Ah ! Anh muốn ...Hôn em....nghìn lần ... - Anh hư quá, - Sao lại mắng anh cơ ? - Không mắng anh hư - Nói anh ngoan đi - Không nói, anh hư - Nói đi ...please - Yes, anh ngoan - Ngoan thì ...phải thưởng chứ ...Em hôn anh đi ... - Em
 
Gửi ý kiến